|
There are no translations available.
Trên mâm rượu tối ấy ở nhà ông bà Thông Phu, khói mỡ món ăn nóng đượm mùi lạnh của chia ly. Trên đống than hồng trong chiếc lư lấy ở bàn đèn chủ nhân ra, tôi rắc vào những vụn trầm Quảng Nam bốc trộm ở bàn thờ gia tiên lúc tạt về qua nhà khi ban nãy ở chợ rẽ về thăm lại vợ con. Cố làm ra bộ vui mà thỉnh thoảng Tâm vẫn thốt ra câu thơ ngâm với một giọng sầu nhớ mênh mông. Hai củ thủy tiên mua chịu, củ đơn đã mãn khai hoa như muốn rầu cành úa lá và khóm kép hàm tiếu thì như càng muốn giấu kỹ trong cành hoa khép những giọt nước rầu rĩ tuôn.
|
|
Read more...
|
|
There are no translations available.
Hà Nội! Dưới mắt tôi, chưa bao giờ Hà Nội trầm buồn tê tái bằng cái năm từ khắp nẻo của ô thiên hạ lũ lượt hồi cư sau 36 tháng “chạy loạn” cũng là 36 tháng “đi kháng chiến”. Ôi! “đi…” với “chạy…”, đằng nào chả thế; hơi đâu bắt bẻ chuyện danh từ.
Giữa mùa dao động nửa cười nửa khóc ấy tôi đã gặp lại Dì Năm. Cũng chính là Chu Ngũ Nương, người mà giọng ca sắc ngang khóe mắt, từng giây và chịu bao nhiêu nỗi dứt ruột, nhưng lại có tính tri kỷ với đôi ba kẻ mài bút hay mài gươm.
Cùng ôn chuyện xưa…Mới bẩy lần xuân phai mà tưởng như tất cả - người và việc – đều rơi rụng vào một dĩ vãng xa vời…
|
|
Read more...
|
|
Giai thoại một chầu hát không tiền khoáng hậu - thạch lam thẩm âm |
|
There are no translations available.
Tiệc rượu chiều hôm đó tại nhà Thạch Lam ngẫu nhiên mà đông vui. Gần như những "tai mắt" của Tự lực văn đoàn: Nhất Linh (được mọi người gọi là "tai", vì anh nghe nhạc giỏi, biết thổi kèn clarinette), Thế Lữ (mắt: vì nhìn rất tinh), Thạch Lam (mũi: đánh hơi qùa Hà Nội rất sành),Khái Hưng (miệng lưỡi: ăn và nói đều nhanh), Trần Tiêu (nửa mắt ,nửa miệng: nhìn và ăn đều lơ mơ ...). Ngoài ra còn có thêm ba "tiểu quỷ" (vì ít tuổi hơn cả) là Nguyễn Tường Bách, Huyền Kiêu và tôi.
|
|
Read more...
|
|
Xóm Khâm Thiên: cái nôi văn nghệ của Hà Nội ba chục năm về trước |
|
There are no translations available.
Tin tức của hãng thông tấn ngoại quốc loan đi vào một ngày tàn đông năm ngoái về vụ “không tập” ngoại ô Hà Nội đã làm cho tôi buồn ray rứt mấy đêm liền, tôi cố gợi nhớ ở trong trí óc những con đường thơm thơm ngày trước hàng đêm vẫn cùng các bạn đếm bước đi thong thả để trao đổi tâm sự với nhau.
Này là con đường Hàng Đẫy đi qua nhà Năm Diệm thì đến ngã tư Cầu Giấy, thẳng ra Tháp Vân thơm ngát mùi hoa sen ở đầm Linh Đường đưa lên. Đây, con đường ven Bách Thú, bên kia là Hồ Tây, ngào ngạt mùi hoa móng giồng, đi thẳng lên một chút nữa là con đường Quần Ngựa đi lên Bưởi, mỗi sang chủ nhật lại có thịt bò thui chấm với tương gừng, ngon rất mực là ngon.
|
|
Read more...
|
|
|
|
|
|