|

Tự Tình Cao Bá Quát Chót yêu hoa nên gian díu với tình Mái tây hiên nguyệt dãi chênh chênh Rầu rĩ bấy xuân về oanh nhớ Phong lưu công tử đa xuân tứ Trường đoạn tiêu nương nhất chỉ thư Nước sông Tương một giải nông sờ Cho kẻ đấy, người đây mong mỏi Bứt rứt nhẽ trăm đường nghìn nỗi Chữ chung tình biết nói cùng ai Ước gì gắn bó một hai. |